Wednesday, July 14, 2010
A teacher explains the word "Fuck"
Friday, June 04, 2010
Thursday, June 03, 2010
Cúp điện chắc chắn thiệt hại lớn
- Tôi không bình luận gì thêm ý kiến của Cục Điều tiết điện lực. Tuy nhiên, mời các bạn xem lại số liệu của chúng tôi. Trong tháng 4-2010, EVN đã huy động 400 triệu kWh điện chạy dầu FO, 57 triệu kWh điện từ dầu DO. Tháng 5-2010, dù giá điện chạy dầu đắt gấp 4-5 lần giá EVN đang bán ra cho xã hội nhưng chúng tôi cũng đã huy động điện chạy dầu FO tới 1,86 tỉ kWh, tăng 249% so với cùng kỳ 2009. Huy động điện chạy dầu DO 330 triệu kWh, tăng 290%, diesel cũng tăng 115,9% so với cùng kỳ năm trước...
---> Số liệu đưa ra hùng hồn, nhưng, nếu muốn thuyết phục công ty đã tích cực mua điện bên ngoài, Ngài cần chứng minh tỉ lệ điện thiếu hụt/ tổng lượng điện cần cung cấp khách hàng là bao nhiêu, tổng sản lượng điện bên ngoài nếu huy động hết mức là bao nhiêu, và công ty đã mua huy động được bao nhiêu để đáp ứng đủ nhu cầu khách hàng. Đưa ra con số mua điện bên ngoài năm nay so với năm trước không có ý nghĩa gì, mà năm trước điện cung cấp cũng thiếu trước hụt sau thì việc so sánh càng vô nghĩa.
* Như EVN nói, có nơi cắt điện chưa thông báo đúng theo quy định. Về nguyên tắc, EVN sẽ phải bồi thường nếu có người bị thiệt hại. EVN có tính chuyện bồi thường không?
- Cái này tôi xin nhường phần trả lời cho lãnh đạo Cục Điều tiết điện lực, là cơ quan quản lý. Mọi việc nên xem kỹ lý do. Vấn đề cần xem là EVN có làm hết trách nhiệm không. Chúng tôi khẳng định đã làm hết trách nhiệm.
----> Dịch là: Cắt điện trên diện rộng mà không báo trước + Chúng tôi khẳng định làm hết trách nhiệm= cắt điện tùy tiện nghĩa là làm hết trách nhiệm rồi.
* EVN nghĩ thế nào khi giá điện đã cao nhưng dân vẫn phải chịu cắt điện? EVN có đánh giá được thiệt hại của xã hội do cắt điện?
- EVN không có đủ chuyên gia để đi tính thiệt hại này. Thiệt hại chắc chắn là lớn nhưng đây là bất khả kháng. Chúng tôi luôn mong muốn tăng chất lượng dịch vụ. Nhưng điện là hàng hóa đặc biệt, không phải lúc nào cũng ở trong kho. Nếu hiểu chất lượng bán hàng thì đúng là chúng tôi không đạt. Phải cắt điện, chúng tôi rất áy náy. Muốn tăng chất lượng thì nguồn cung, cơ cấu thủy điện, nhiệt điện phải hợp lý hơn, tỉ lệ nhiệt điện sẽ phải cao hơn. Không phải chúng tôi không đầu tư. Tính công suất thì chúng ta thừa, nhưng do hạn hán nên không có nước để chạy.
---> Dịch là vì thiếu chuyên gia tính thiệt hại nên chúng tôi không tính và không biết, chỉ biết nó lớn thôi. Chúng tôi áy náy lắm, chỉ áy náy thôi, còn thiệt hại lớn nhỏ gì thì khách hàng chịu vậy, đã bảo không tính được thiệt hại mà. "
cơ cấu thủy điện, nhiệt điện phải hợp lý hơn, tỉ lệ nhiệt điện sẽ phải cao hơn. Không phải chúng tôi không đầu tư."-> Câu kế tiếp phải là dẫn chứng cho việc có đầu tư vào nhiệt điện, nhưng Ngài lại tiếp "
Tính công suất thì chúng ta thừa, nhưng do hạn hán nên không có nước để chạy" Không lẽ ý Ngài là Nhiệt điện phải lạy trời mưa xuống lấy nước tôi chạy máy phát điện ?!? Còn nếu đang nói về nhiệt, lại bàn về thủy thì thiệt không biết nói gì luôn.
* Bộ trưởng Bộ Công thương khẳng định đến 20-6 điện sẽ dần trở lại bình thường. EVN có cam kết điều này?
- Những ngày cuối tháng 5, đầu tháng 6 theo quy luật bình thường đây là thời điểm rất khó khăn. Hiện tại có thể nói chúng ta đang ở đáy của thiếu điện. Số liệu tính đến hôm nay, nhiều hồ thủy điện lớn chỉ còn 1-2m nước. Chúng tôi phải chỉ đạo nước về bao nhiêu chạy bấy nhiêu vì nếu để xuống mức nước chết, cả 6.500 MW thủy điện không hoạt động thì sẽ là thảm họa. Chúng tôi cũng cho rằng từ ngày 15 đến 20-6 điện sẽ bớt căng thẳng. Nhưng cái này còn phải hi vọng vào lượng mưa và các nhà máy điện chuẩn bị hòa lưới, sửa chữa sự cố...
----> Dịch là chúng tôi cam kết với khách hàng mọi thứ trở về bình thường nếu Trời mưa. Nếu không mưa thì chịu vậy. Chúng ta hãy chắp tay khấn vái cho mưa xuống.
* Có đại biểu Quốc hội cho rằng đầu tư hàng ngàn tỉ mới cung cấp 2-3% sản lượng điện. Trong khi đó thất thoát ở VN là 12%?
- Muốn giảm tổn thất thì phải đầu tư rất lớn. Hiện mức tổn thất chỉ còn 9,21% chứ không phải 12% như đại biểu nói. Chúng tôi đang theo lộ trình Bộ Công thương giao, đến năm 2012 giảm tổn thất xuống 8%. Đây là việc rất gian nan.
---> Khi báo cáo kết quả kinh doanh thì hùng hồn, năm suy thoái kinh tế mà vẫn lãi 2000 tỉ. Khi hỏi về đầu tư thì than vãn rất gian nan.
---------------
Với tình hình này thì người dân cứ yên tâm thiếu điện dài dài, dù giá điện vẫn tăng đều và không đóng tiền kịp thì cắt lập tức. Doanh nghiệp có trễ đơn hàng, có đình công, có lỗ, có phá sản thì chịu vậy. Người dân có xáo trộn sinh hoạt thì chịu vậy. Kinh tế có thiệt hại gì thì chịu vậy. Bất khả kháng mà.
Những bài báo như vậy thì đầy. Bạn nào có đọc bài nào hay hay như vậy nữa thì post lên cả nhà cùng đọc, cùng cười,....cùng mếu.
Thursday, May 20, 2010
Mừng sinh nhật Bác 19-5
BÀI HỌC VỀ SỰ TIẾT KIỆM
Trước kia, Thông tấn xã Việt Nam hàng ngày đều đưa bản tin lên cho Bác xem. Khi in một mặt, Bác phê bình là lãng phí giấy. Sau đấy Thông tấn xã in hai mặt bằng rônêô, nhoè nhoẹt khó đọc hơn nhưng Bác vẫn đọc. Sang năm 1969, sức khoẻ Bác yếu và mắt giảm thị lực, Thông tấn xã lại gửi bản tin in một mặt để Bác đọc cho tiện. Khi xem xong, những tin cần thiết Bác giữ lại, còn Người chuyển bản tin cho Văn phòng Phủ Chủ tịch cắt làm phong bì tiết kiệm hoặc dùng làm giấy viết.
Ngày 10-5-1969, Bác đã viết lại toàn bộ đoạn mở đầu bản Di chúc lịch sử bằng mực xanh vào mặt sau tờ tin Tham khảo đặc biệt ra ngày 3-5-1969. Từ giữa năm 1969, sức khoẻ Bác yếu đi nhiều nên Bộ Chính trị đề nghị: Khi bàn những việc quan trọng của Đảng, Nhà nước thì Bác mới chủ trì, còn những việc khác thì cứ bàn rồi báo cáo lại sau, Bác cũng đồng ý như vậy. Tháng 7, Bộ Chính trị họp ra nghị quyết về việc tổ chức 4 ngày lễ lớn của năm: ngày thành lập Đảng, ngày Quốc khánh, ngày sinh Lênin và ngày sinh của Bác. Sau khi báo Nhân Dân đăng tin nghị quyết này, Bác đọc xong liền cho mời mọi người đến để góp ý kiến: “Bác chỉ đồng ý 3/4 nghị quyết. Bác không đồng ý đưa ngày 19-5 là ngày kỷ niệm lớn trong năm sau. Hiện nay, các cháu thanh thiếu niên đã sắp bước vào năm học mới, giấy mực, tiền bạc dùng để tuyên truyền về ngày sinh nhật của Bác thì các chú nên dành để in sách giáo khoa và mua dụng cụ học tập cho các cháu, khỏi lãng phí”.
(Theo http://www.lamdong.gov.vn/vi-vn/a/hoctaphcm/mau-chuyen/pages/nhung-cau-chuyen-ky-end.aspx)
------------------
Rất thích bài này. Không phải đợi đến khi môi trường sống thê thảm mới "Think about the environment before printing", việc tiết kiệm giấy Bác đã làm từ rất lâu rồi.
Thích đọc những câu chuyện nhỏ về Bác, đơn giản mà sâu sắc. Có đứa em học lớp 3 thắc mắc sao trong lớp treo hình Bác Hồ, Bác lớn lao thế nào. Nó hỏi bởi với nó khẩu hiệu "Đời đời nhớ ơn Bác Hồ vĩ đại" trừu tượng quá chừng. Tôi ngắc ngứ. Tôi tin nếu như nó đọc được nhiều câu chuyện nhỏ như trên về Bác, nó sẽ tự tìm được câu trả lời. Trẻ em (và cả người lớn) sẽ thấy Bác gần gũi và học được nhiều điều bổ ích, hơn là ra rả những câu biểu ngữ ồn ào, không thực chất.
Đang sưu tầm những câu chuyện về Bác để đọc cùng lũ em, để khỏi bị quê khi bị hỏi những câu chua lè như vậy.
Dông dài 1 chút...
Saturday, April 24, 2010
Chuyện 2-6
Sunday, April 11, 2010
Ngày hội Tái chế chất thải 18/4/2010
The world is just awesome
Thursday, March 18, 2010
Di trú - truyện
Sáng nay cộng đồng thiên nga tại Travian nhận được một tin chấn động: Ban Chu Du và Đề Cử của Hội Đồng Thiên Nga Quốc tế sẽ tới viếng thăm. Dù gì thì Travian cũng có tới năm ngàn cư dân và liên tiếp 5 năm liền luôn có thành viên trong Ban Chấp hành Thiên nga Quốc tế. Nhà Zuxiri đặc biệt phấn khích. Phải công nhận họ dũng mãnh và đông đúc đến nổi cả Travian phải kính nể. Riêng bọn bạn Izy thì khỏi nói, chúng nó mà gặp Tamy – con trai trưởng của Zuxiri thì run bần bật, chỉ trừ Izy. Anh chàng này đã từng học chung với anh Wanry, rồi lại học với chị Izy, bây giờ thì cậu chàng học chung với Izy. The lời ông Zuxuri thì Tamy học lại lớp cơ bản để vững kiến thức và thông thạo tình hình lớp trẻ, vì đó là tố chất tối cần thiết cho một nhà quản lý. Zuxiri không dấu giếm tham vọng đưa Tamy lên làm Trưởng vùng. Izy nhớ như in cái ngày Tamy mổ lia lịa vào đầu mình trong buổi học thể dục, chỉ vì Izy không thể làm đúng động tác của thầy hướng dẫn.
- Mày không xứng vào cộng đồng Travian, cái con ròm chết tiệt này. Mày nghĩ sao nếu như mày sinh con đẻ cái, những đứa chấm phẩy và rối việc như mày. Đồ cặn bã xã hội, và nếu có một thằng điên nào đó chịu lấy mày làm vợ thì tao sẽ bay bằng chân, đi bằng mông cho đến suốt đời.
- Mặc kệ mình, mình có làm gì cậu đâu? Nếu cậu là mình thì cậu sẽ làm gì? Nếu mình là cậu thì mình đã không cư xử như cậu đâu.
- Tao không cần cái “Nếu” vớ vẩn của mày. Vì hiện tại tao là tao, mày là mày. Đồ lợn lòi.
Thằng Tamy hệt bố nó, mỗi khi nghe lõm được con người chửi nhau, bố nó lại dung từ ngữ đó, y như thể ông ấy là kẻ duy nhất biết con người nói gì. Izy thề sẽ nhớ mãi những lời ấy. Nhưng hôm nay, có một việc quan trọng phải làm hơn, đó là chuẩn bị tiếp đón Ban Chu Du. Dù gì đi nữa thì Izy cũng là một con chim trẻ, và cái quan trọng là: Izy giỏi văn nhất lớp (biết đâu nó sẽ được đại diện học sinh trường Travian phát biểu). Izy chỉ dám “biết đâu” thôi, vì nó còn mặc cảm ngoại hình. Nhưng giả sử, Ban Chu Du không quan tâm đến ngoại hình, thì sao nhỉ? Tim Izy nhảy nhót suốt buổi chuẩn bị.
Bọn chim thiên nga địa phương đã chuẩn bị đầy đủ cả, nước uống sạch đựng trong những cái hộp nhựa (không thể phủ nhận những cái con người vất ra đôi khi cũng xài được). Cà trích, cá thu, cá mòi đã được thả vào một hố nước. Mặc dù có vài con không sống được quá lâu, nhưng ít ra độ tươi ngon vẫn còn kha khá. Ba Izy đã bắt được 23 con cả thảy, còn lão Zuxiri to mồm chỉ vớt được 15 con. Việc đó làm Izy mát cả ruột. Và thằng Tamy, nhảy loi choi thế mà bắt được mỗi 1 con. Cho bõ cái tật khoe mẽ. Izy cũng bắt được những 3 con, sau đó chuyền cho anh Wanry mang về, và nếu tính tổng cộng, thì hai anh em Izy cũng bắt được những 11 con. “Một con số đáng mơ ước” anh Wanry mổ nhẹ lên vai Izy để khuyến khích.
Lão Travian, đủng đỉnh lên giữa đám đông, dõng dạc:
- Ta được báo là chiều nay, lúc mặt trời dựng đứng, các thành viên Ban Chu Du sẽ tới. Vì thế, ta muốn nói rằng mọi phát ngôn của cộng đồng Travian phải thật khéo léo, thật “có cân nhắc” để Ban Chu Du biết chúng ta là một đơn vị tiên tiến, một đơn vị có văn hoá và đứa nào (ông Travian liếc nhìn 4 anh em Izy) cũng được giáo dục tốt.
- Thế có đứa nào trong Ban Thanh niên đại diện phát biểu không? Ông Hihikily hỏi. (Ông này là chồng của bà hống hách đã từng lên mặt với Izy, thành tích cao nhất Hihikily có được là lọt vào Top 20 Giải Bay quận Calary năm hai ngàn không trăm hồi đó. Năm đó bố Izy đi thăm bà con. Và vì thế mà Hihikily mới đại diện Travian. Mà kệ, vì thật ra ông Hihikily vẫn nể ba Izy, nên Izy chẳng phiền hà tí nào).
- E hèm, việc đó ta đã tính hết rồi, thằng Tamy sẽ phát biểu về định hướng tương lai của Travian. Tối qua nó đã phát biểu thử và ta thấy hài lòng lắm lắm.
- Sao không phải là Wanry? Anh thanh niên đã bắt nhiều cá hôm nay. Vả lại, Wanry là học sinh giỏi nhất trường Travian này? Anh ấy mới xứng đáng chứ? Sinta thông thái lên tiếng.
Và đám đông nhao nhao cả lên. “Đúng rồi, phải xem lại đi Zuxiry ơi”.
- Thì, ừh, ta công nhận Wanry rất khá. Nhưng Tamy đẹp trai, khoẻ mạnh, và lớn tuổi nhất trong bọn nam sinh. Thêm vào đó, Tamy đã chuẩn bị suốt đêm rồi. Wanry không thể làm tốt hơn đâu, Wanry không tự tin đâu. Phải không Wanry?
- Dạ, con nghĩ nếu Tamy đã chuẩn bị tốt rồi thì để cho anh ấy phát biểu cũng được ạ.
Ông Sinta mĩm cười, ông rất khoái cách dạy con của nhà Horoty (ba Izy). Khiêm nhường là đức tính quý báu. Kẻ thông minh luôn biết cách toả sáng đúng thời điểm. Ông biết rằng, nếu có bất cứ vấn đề gì quá lố ở cộng đồng này, ông sẽ có cách can thiệp.
Từ đằng xa, Travian đã nghe những tiếng kêu náo động. Đoàn khách đã vượt qua dãy núi Chamcha, tiến về Travian…. Sinta, Horoty, Zuxiri và 5 vị bô lão của Hội đồng Thiên nga Travian phi lên đón. Không hiểu sao Izy thấy phía chân trời sáng bừng.
Còn tiếp...
Wednesday, March 03, 2010
Di trú
Bà chim Lundi năm nay đã 5 tuổi rưỡi, bà được xem là một con thiên nga vô tư. Bà rất ít khi nổi cáu, mặc dù những chị thiên nga cỡ tuổi bà thậm chí không làm gì cũng có thể rít lên the thé. Thật mệt tai. Bà không thích phí phạm cơ cổ và noron thần kinh, vì dù sao thì rít kiểu nào cũng phải có chút nghệ thuật. Bà là mẹ của bốn đứa: Wanry, Sury, Izy và Mily. Trong một chuyến di trú, bà bị bỏ rơi ở một vùng biển đầy dầu hôi.Lúc đó thật là kinh khủng, chồng bà bị con người bắn, rách toạt cánh. Lundi ở lại với ông ấy suốt mùa đông. Rất may là thời tiết cũng khá dễ chịu, thức ăn dồi dào nên chồng bà bình phục nhanh và hai vợ chồng bà nhanh chóng đến kịp nơi tập kết.
Khi bà trở về phía Bắc thì Lundi sinh 5 trứng. Ba trong 4 đứa sóng sót phải nói là hoàn hảo, chúng nó lớn nhanh như thổi và có thể giỡn chí choé cả ngày. Nhưng cô chim út Izy lại bị khiếm khuyết. Bà đau lòng hết sức. Tới giờ bà vẫn nhớ rõ mồn một cái cảnh Izy đã ủ rủ đến thế nào khi nó lạch bạch mãi vẫn không cất cánh bay được. Cái cảnh Izy ỉu xìu chạy về méc nó bị gán một cái tên mới "Izy chấm phẩy". Bà biết làm gì hơn cho con mình, khi mà đến thời điểm này thì Izy cũng chưa khi nào bay cao quá 10 feet.
- Bố này, có khi nào con chỉ là một con vịt nước không? Bố mẹ nhặt được con ở đâu đó chẳng hạn.
- Đừng ăn nói lung tung, con là một con thiên nga, một loài to và đẹp nhất trên bầu trời. Con sẽ bay, bố không muốn nghe tất cả những thứ vớ vẩn như thế này nữa.
Izy không cãi bố. Thực tế là sau chuyến thất bại tại cuộc tranh cữ Đại diện thiên nga địa phương, ông chả thiết gì ngoài chuyện ăn và ngủ. Nhưng Izy biết nếu cần thiết phải cất cánh săn cá, thì bố Izy vẫn là tầm thủ xuất chúng.
Chỉ có bà Lundi hay nén tiếng thở dài. Vì chính bà biết rằng, một con thiên nga không thể bay thậm chí còn nguy hiển hơn một con vịt nhà. Hơn nữa, chân Izy yếu nên hầu như khả năng chạy thoát là vô vọng. Chính chị bà ngày xưa cũng chết vì không chịu nổi một chuyến bay dài.
- Con người, tàn nhẫn thật... Bà Lundi càm ràm một mình trong lúc nhìn Izy luyện cơ chân. Và mặc dù bà vẫn hiểu rằng có rất nhiều loài bị ảnh hưởng bởi những thứ chát thải kinh khủng ấy, những con cá một mắt, những con hải mã 2 đầu, và những con sứa dị dạng... không riêng gì con mình.
Bà ước rằng có một đại hội thế giới nào đó, nơi những loài của bà gửi kiến nghị lên Uỷ Ban Loài Người để xem con người sẽ giải trình như thế nào.
Tuy nhiên, Lundi cố giấu nỗi phân vân này, vì bà sợ ý tưởng đó là điên rồ. Và quan trọng nhất, Izy sẽ buồn thêm nếu biết ngay mẹ mình cũng lo ngại cho mình. "Chắc hẳn con bé phải khổ tâm lắm. Nó đã bất hạnh nhiều rồi".
Friday, February 26, 2010
Di trú - truyện
Phần 1: Sự mặc cảm của Izy
Izy là một con chim lạ trong đàn thiên nga. Hình như nó bị dị dạng, một chân nó yếu và cánh nó dang không được đều. Mà cánh thì quan trọng lắm. Nó biết thế và cố gắng tập bay, thậm chí nó chấp nhận kiểu bay nghiêng, bay lủi. “Chỉ cần mình bay khỏi mặt đất thôi”, nó thầm nghĩ. Nhưng nó biết rằng sẽ mất rất nhiều thời gian và sức lực. Vì nó không thể cộng hưởng được năng lượng của cả đàn. Và năm nay thì mùa đông dường như khắc nghiệt hơn mọi năm.
“Bằng mọi giá phải bay thôi, cả đàn sắp bay về Phương Nam mất rồi”. Có rất nhiều con chim đã bay đi bay về. Bọn chúng biết tất tần tật, bọn chúng biết vùng biển nào ấm áp, vùng nào nhiều cá trích tươi ngon, và nơi nào thích hợp nhất để sinh nở.
- Em không biết đâu, chúng chị đã bay hàng ngàn cây số rồi, nếu có một cuộc thi hay ghi nhận kỉ lục, chắc chắn chồng chị sẽ về nhất.
Một con chim mái ụt ịt nói với Izy. Sau đó cô nàng ưỡn ngực đi về phía ao, trèo xuống ao rỉa rỉa đôi cánh, như thể có rất nhiều chị chim đang ngưỡng mộ mình đến tột đỉnh.
- Chị ấy mập thế vẫn bay được, sao mình không thể nhỉ? Chị ấy đã bay hai lần về phương Nam rồi. Izy đau khổ kêu thầm.
Izy thở dài sườn sượt, nó chợt nghĩ tới ông chim Sinta, một con chim già từng là trưởng đoàn. Mỗi lần nó buồn hay vui nó đều muốn chạy tới khoe với Sinta. Ông này từng bị đàn bỏ rơi nhưng một mình vẫn bắt kịp chuyến. Sinta có mốt quan hệ rộng với những đàn thiên nga còn lại. Do ông từng quá giang một đoàn khác. Bí mật này chỉ có Izy mới được ông tiết lộ thôi.
- Cháu đừng lo, mọi chuyện sẽ ổn thôi. Thế nào rồi cháu cũng bay chuẩn cho xem. Bác từng biết một con chim ở đôi Shuky, một con chim đầu đàn tuyệt vời. Dù nó bị cụt một chân vẫn bay tốt đấy, chưa từng có một tuyển thủ nào nhanh như nó.
- Nhưng nó không bị gì ở cánh mà ông?
- Thế nó cũng phải dùng chân để giữ thăng bằng chứ cháu? Bất cứ mọi sự chông chênh nào của cơ thể cũng không tốt cho việc bay cháu ạ.
- Nhưng mà…
- Cái chính là cháu không có niềm tin vào bản thân, đúng không?
Izy ngậm tăm, nó lẳng lặng gật đầu. “Mình lại bị nói trúng tim đen rồi”. Tối hôm đó Izy đã không ngủ. Nó phải thay đổi. Nó phải thay đổi. Bay … bay … bay…
còn tiếp...
Saturday, February 13, 2010
Tết Canh Dần 2010
Thursday, February 11, 2010
Nơi yêu thương đi qua
Không hiểu sao Tết năm nay ta thấy hờ hững lạ. Cảm giác này đến từ ngày 27 Tết, khi ta một mình đi vòng vòng chợ hoa Lê Văn Tám, chân rã rời và lòng thì nặng trĩu.
Nhớ Heo Tai Xanh, năm rồi 3 đứa đi lang thang lựa mai, mua một chậu về chuồng heo chưng (xin lỗi Tai Xanh, vì Heo phải ở chuồng, chứ thật ra "chuồng" Heo rất tươm tất và ấm cúng). Năm nay hoa nở sớm, cũng phải thôi, đã năm nhuần còn thời tiết thất thường nữa. Nhà vườn năm nay thất thu lắm. Hiếm hoi lắm ta mới nhìn thấy một chú vừa bưng chậu hoa vừa cười.
Đâu đó có người ngồi rứt những chậu cúc nở sớm, dù gió vẫn thoang thoảng mùi hương cúc, vạn thọ, nhưng ta vẫn nghe như có tiếng thở dài.
Nghe một câu "mần cực cả năm.." thương đến tê tái. Họ cùng quê với ta Heo ạ. Họ nói bằng ngôn ngữ đặc sệt miền Tây. Họ trãi những tấm bạt la liệt, ăn vội vàng những phần cơm hộp. Một chú nói vui thế này "Bán hết chổ hoa này tụi tui trả tiền cơm được hôn?". Ta thấy đời sao mà buồn.
Hôm nay chắc hoa mai đã nở hết. Một gốc mai phải chăm bón gần năm trời, được hay mất quyết định vào mấy ngày này thôi.
À, ta thấy cuộc sống sao mệt mỏi quá chừng.
Cảm giác này đã bắt đầu từ ngày thứ 2 đầu tuần, khi ta ăn ở Winsor với đồng nghiệp. Ở cái quầy tôm càng xanh, chổ mà lúc nào đi ăn ta cũng đứng lì ra đó. Ta thấy anh phục vụ ngồi xổm trong quầy, bưng một ca nước đá uống ngon lành.
Bạn này, có những thứ nhìn vậy mà không phải vậy.
Cuộc sống thật quá đỗi buồn cười. Ta cứ hay khuyên người khác "đừng nghĩ nhiều" mà thật sự ta mới là người hay nghĩ chuyện thế sự.
Hop Lop 2010? có làm không?
Có bạn hỏi về việc Họp Lớp 2010, và được biết về dự án 5 năm mới tổ chức của ông Bầu thì bắt đầu la ó! T ko biết nói sao về cảm giác của mình lúc đó ^^ nói thiệt là chắc cũng muốn la ó như vậy vì 5 năm lâu quá ^^
T nghĩ vấn đề không còn là việc tồ chức sao cho ý nghĩa? (vấn đề làm đau đầu BTC bấy lâu nay) ví việc Họp Lớp đã mang rất nhiều ý nghĩa rồi - ý nghĩa mà ai cũng trân trọng! và cảm thấy nuồi tiếc nếu như nó bị hủy, bị dời ngày vì lý do "nội bộ BTC" thì thiệt là không cam tâm, không thể chấp nhận được.
Họp lớp là việc mà ai cũng muốn và chúng ta là những người xung phong đảm nhiệm trọng trách đó, vì chúng ta tự cảm thấy có trách nhiệm tổ chức sao cho mỗi kỳ họp lớp là một kỷ niệm khó quên! chính điều đó đã tự khiến cho BTC bị áp lực ^^ thật ra thì BTC có sai sót thì có sao đâu, các bạn điều công nhận và cám ơn tinh thần của BTC mà ^^ Mà có bị càm ràm thì cũng là chuyện thường thôi, chúng ta còn trẻ, ăn nói tùy tiện, vô tư không phải là đặc tính của người trẻ sao? ^^ bỏ qua đi nhé.
Có một sự thật là chúng ta không có quyền hủy hay dời việc họp lớp! chúng ta chỉ có thể trả lời rằng "kỳ họp lớp này tôi không tham gia vào BTC nữa"
Quyền quyết định có tổ chức Họp Lớp 2010 này không hãy để mọi thành viên của lớp chúng ta vote nhé!

