Gửi lớp: Cho phá đám một chút nhe. Truyện này tui viết chơi thôi.
Phần 1: Sự mặc cảm của Izy
Izy là một con chim lạ trong đàn thiên nga. Hình như nó bị dị dạng, một chân nó yếu và cánh nó dang không được đều. Mà cánh thì quan trọng lắm. Nó biết thế và cố gắng tập bay, thậm chí nó chấp nhận kiểu bay nghiêng, bay lủi. “Chỉ cần mình bay khỏi mặt đất thôi”, nó thầm nghĩ. Nhưng nó biết rằng sẽ mất rất nhiều thời gian và sức lực. Vì nó không thể cộng hưởng được năng lượng của cả đàn. Và năm nay thì mùa đông dường như khắc nghiệt hơn mọi năm.
“Bằng mọi giá phải bay thôi, cả đàn sắp bay về Phương Nam mất rồi”. Có rất nhiều con chim đã bay đi bay về. Bọn chúng biết tất tần tật, bọn chúng biết vùng biển nào ấm áp, vùng nào nhiều cá trích tươi ngon, và nơi nào thích hợp nhất để sinh nở.
- Em không biết đâu, chúng chị đã bay hàng ngàn cây số rồi, nếu có một cuộc thi hay ghi nhận kỉ lục, chắc chắn chồng chị sẽ về nhất.
Một con chim mái ụt ịt nói với Izy. Sau đó cô nàng ưỡn ngực đi về phía ao, trèo xuống ao rỉa rỉa đôi cánh, như thể có rất nhiều chị chim đang ngưỡng mộ mình đến tột đỉnh.
- Chị ấy mập thế vẫn bay được, sao mình không thể nhỉ? Chị ấy đã bay hai lần về phương Nam rồi. Izy đau khổ kêu thầm.
Izy thở dài sườn sượt, nó chợt nghĩ tới ông chim Sinta, một con chim già từng là trưởng đoàn. Mỗi lần nó buồn hay vui nó đều muốn chạy tới khoe với Sinta. Ông này từng bị đàn bỏ rơi nhưng một mình vẫn bắt kịp chuyến. Sinta có mốt quan hệ rộng với những đàn thiên nga còn lại. Do ông từng quá giang một đoàn khác. Bí mật này chỉ có Izy mới được ông tiết lộ thôi.
- Cháu đừng lo, mọi chuyện sẽ ổn thôi. Thế nào rồi cháu cũng bay chuẩn cho xem. Bác từng biết một con chim ở đôi Shuky, một con chim đầu đàn tuyệt vời. Dù nó bị cụt một chân vẫn bay tốt đấy, chưa từng có một tuyển thủ nào nhanh như nó.
- Nhưng nó không bị gì ở cánh mà ông?
- Thế nó cũng phải dùng chân để giữ thăng bằng chứ cháu? Bất cứ mọi sự chông chênh nào của cơ thể cũng không tốt cho việc bay cháu ạ.
- Nhưng mà…
- Cái chính là cháu không có niềm tin vào bản thân, đúng không?
Izy ngậm tăm, nó lẳng lặng gật đầu. “Mình lại bị nói trúng tim đen rồi”. Tối hôm đó Izy đã không ngủ. Nó phải thay đổi. Nó phải thay đổi. Bay … bay … bay…
còn tiếp...
Friday, February 26, 2010
Saturday, February 13, 2010
Tết Canh Dần 2010
By
Maihan messenger
Posted at
10:48 PM
Thursday, February 11, 2010
Nơi yêu thương đi qua
By
Nhung Nguyen
Posted at
11:26 AM
Bạn này,
Không hiểu sao Tết năm nay ta thấy hờ hững lạ. Cảm giác này đến từ ngày 27 Tết, khi ta một mình đi vòng vòng chợ hoa Lê Văn Tám, chân rã rời và lòng thì nặng trĩu.
Nhớ Heo Tai Xanh, năm rồi 3 đứa đi lang thang lựa mai, mua một chậu về chuồng heo chưng (xin lỗi Tai Xanh, vì Heo phải ở chuồng, chứ thật ra "chuồng" Heo rất tươm tất và ấm cúng). Năm nay hoa nở sớm, cũng phải thôi, đã năm nhuần còn thời tiết thất thường nữa. Nhà vườn năm nay thất thu lắm. Hiếm hoi lắm ta mới nhìn thấy một chú vừa bưng chậu hoa vừa cười.
Đâu đó có người ngồi rứt những chậu cúc nở sớm, dù gió vẫn thoang thoảng mùi hương cúc, vạn thọ, nhưng ta vẫn nghe như có tiếng thở dài.
Nghe một câu "mần cực cả năm.." thương đến tê tái. Họ cùng quê với ta Heo ạ. Họ nói bằng ngôn ngữ đặc sệt miền Tây. Họ trãi những tấm bạt la liệt, ăn vội vàng những phần cơm hộp. Một chú nói vui thế này "Bán hết chổ hoa này tụi tui trả tiền cơm được hôn?". Ta thấy đời sao mà buồn.
Hôm nay chắc hoa mai đã nở hết. Một gốc mai phải chăm bón gần năm trời, được hay mất quyết định vào mấy ngày này thôi.
À, ta thấy cuộc sống sao mệt mỏi quá chừng.
Cảm giác này đã bắt đầu từ ngày thứ 2 đầu tuần, khi ta ăn ở Winsor với đồng nghiệp. Ở cái quầy tôm càng xanh, chổ mà lúc nào đi ăn ta cũng đứng lì ra đó. Ta thấy anh phục vụ ngồi xổm trong quầy, bưng một ca nước đá uống ngon lành.
Bạn này, có những thứ nhìn vậy mà không phải vậy.
Cuộc sống thật quá đỗi buồn cười. Ta cứ hay khuyên người khác "đừng nghĩ nhiều" mà thật sự ta mới là người hay nghĩ chuyện thế sự.
Không hiểu sao Tết năm nay ta thấy hờ hững lạ. Cảm giác này đến từ ngày 27 Tết, khi ta một mình đi vòng vòng chợ hoa Lê Văn Tám, chân rã rời và lòng thì nặng trĩu.
Nhớ Heo Tai Xanh, năm rồi 3 đứa đi lang thang lựa mai, mua một chậu về chuồng heo chưng (xin lỗi Tai Xanh, vì Heo phải ở chuồng, chứ thật ra "chuồng" Heo rất tươm tất và ấm cúng). Năm nay hoa nở sớm, cũng phải thôi, đã năm nhuần còn thời tiết thất thường nữa. Nhà vườn năm nay thất thu lắm. Hiếm hoi lắm ta mới nhìn thấy một chú vừa bưng chậu hoa vừa cười.
Đâu đó có người ngồi rứt những chậu cúc nở sớm, dù gió vẫn thoang thoảng mùi hương cúc, vạn thọ, nhưng ta vẫn nghe như có tiếng thở dài.
Nghe một câu "mần cực cả năm.." thương đến tê tái. Họ cùng quê với ta Heo ạ. Họ nói bằng ngôn ngữ đặc sệt miền Tây. Họ trãi những tấm bạt la liệt, ăn vội vàng những phần cơm hộp. Một chú nói vui thế này "Bán hết chổ hoa này tụi tui trả tiền cơm được hôn?". Ta thấy đời sao mà buồn.
Hôm nay chắc hoa mai đã nở hết. Một gốc mai phải chăm bón gần năm trời, được hay mất quyết định vào mấy ngày này thôi.
À, ta thấy cuộc sống sao mệt mỏi quá chừng.
Cảm giác này đã bắt đầu từ ngày thứ 2 đầu tuần, khi ta ăn ở Winsor với đồng nghiệp. Ở cái quầy tôm càng xanh, chổ mà lúc nào đi ăn ta cũng đứng lì ra đó. Ta thấy anh phục vụ ngồi xổm trong quầy, bưng một ca nước đá uống ngon lành.
Bạn này, có những thứ nhìn vậy mà không phải vậy.
Cuộc sống thật quá đỗi buồn cười. Ta cứ hay khuyên người khác "đừng nghĩ nhiều" mà thật sự ta mới là người hay nghĩ chuyện thế sự.
Hop Lop 2010? có làm không?
By
Anonymous
Posted at
11:02 AM
Dạo này hình như mọi người đã ổn định công việc rồi, thấy việc kêu gọi ăn chơi không còn là vấn đề lớn ^^ điển hình là tiệc Tất Niên vừa rồi mới kêu gọi sơ sơ đã được 21 bạn (bao gồm việc dẫn theo bạn).
Có bạn hỏi về việc Họp Lớp 2010, và được biết về dự án 5 năm mới tổ chức của ông Bầu thì bắt đầu la ó! T ko biết nói sao về cảm giác của mình lúc đó ^^ nói thiệt là chắc cũng muốn la ó như vậy vì 5 năm lâu quá ^^
T nghĩ vấn đề không còn là việc tồ chức sao cho ý nghĩa? (vấn đề làm đau đầu BTC bấy lâu nay) ví việc Họp Lớp đã mang rất nhiều ý nghĩa rồi - ý nghĩa mà ai cũng trân trọng! và cảm thấy nuồi tiếc nếu như nó bị hủy, bị dời ngày vì lý do "nội bộ BTC" thì thiệt là không cam tâm, không thể chấp nhận được.
Họp lớp là việc mà ai cũng muốn và chúng ta là những người xung phong đảm nhiệm trọng trách đó, vì chúng ta tự cảm thấy có trách nhiệm tổ chức sao cho mỗi kỳ họp lớp là một kỷ niệm khó quên! chính điều đó đã tự khiến cho BTC bị áp lực ^^ thật ra thì BTC có sai sót thì có sao đâu, các bạn điều công nhận và cám ơn tinh thần của BTC mà ^^ Mà có bị càm ràm thì cũng là chuyện thường thôi, chúng ta còn trẻ, ăn nói tùy tiện, vô tư không phải là đặc tính của người trẻ sao? ^^ bỏ qua đi nhé.
Có một sự thật là chúng ta không có quyền hủy hay dời việc họp lớp! chúng ta chỉ có thể trả lời rằng "kỳ họp lớp này tôi không tham gia vào BTC nữa"
Quyền quyết định có tổ chức Họp Lớp 2010 này không hãy để mọi thành viên của lớp chúng ta vote nhé!
Có bạn hỏi về việc Họp Lớp 2010, và được biết về dự án 5 năm mới tổ chức của ông Bầu thì bắt đầu la ó! T ko biết nói sao về cảm giác của mình lúc đó ^^ nói thiệt là chắc cũng muốn la ó như vậy vì 5 năm lâu quá ^^
T nghĩ vấn đề không còn là việc tồ chức sao cho ý nghĩa? (vấn đề làm đau đầu BTC bấy lâu nay) ví việc Họp Lớp đã mang rất nhiều ý nghĩa rồi - ý nghĩa mà ai cũng trân trọng! và cảm thấy nuồi tiếc nếu như nó bị hủy, bị dời ngày vì lý do "nội bộ BTC" thì thiệt là không cam tâm, không thể chấp nhận được.
Họp lớp là việc mà ai cũng muốn và chúng ta là những người xung phong đảm nhiệm trọng trách đó, vì chúng ta tự cảm thấy có trách nhiệm tổ chức sao cho mỗi kỳ họp lớp là một kỷ niệm khó quên! chính điều đó đã tự khiến cho BTC bị áp lực ^^ thật ra thì BTC có sai sót thì có sao đâu, các bạn điều công nhận và cám ơn tinh thần của BTC mà ^^ Mà có bị càm ràm thì cũng là chuyện thường thôi, chúng ta còn trẻ, ăn nói tùy tiện, vô tư không phải là đặc tính của người trẻ sao? ^^ bỏ qua đi nhé.
Có một sự thật là chúng ta không có quyền hủy hay dời việc họp lớp! chúng ta chỉ có thể trả lời rằng "kỳ họp lớp này tôi không tham gia vào BTC nữa"
Quyền quyết định có tổ chức Họp Lớp 2010 này không hãy để mọi thành viên của lớp chúng ta vote nhé!
Tags:
họp lớp
Subscribe to:
Posts (Atom)