Monday, June 11, 2007

Một vài cảm nghĩ chia sẻ về bi kịch của 3C ...




Thể theo nguyện vọng của các bạn (dù chả có ai yêu cầu), xin phép kể lại một cách tương đối đầy đủ bi kịch do bạn Chinh nhà ta gây ra.

Số là thế này, vào một buổi tối trời giữa tháng 10 năm 2005 (chuyện xảy ra đã lâu, nhưng nỗi đau của Chinh vẫn còn đó), 3C, trong lúc ham hố đến chơi nhà bạn Nhung lớp mình, đột nhiên cảm thấy nhu cầu bứt rứt phải chà xát, tỉa tót, vuốt ve, âu yếm … nói ngắn gọn là đột nhiên nhớ ra phải đi … tắm! Nên chàng ta hăm hăm hở hở tiến vào cái chốn âm u để thực hiện “âm mu” của mình.

Xin nói một chút về phòng tắm nhà Nhung. Đó là một căn phòng biệt lập, vắng vẻ, hoang vu, được xây dựng theo lối kiến trúc độc đáo, chưa từng thấy ở thành thị, nhưng có lẽ khá phổ biến ở nông thôn (đoán thôi, không đúng thì thôi đừng chửi tui tội nghiệp!!!). Điểm độc đáo ở chỗ là phòng tắm này có khóa, nhưng là khóa ngoài. Và vì cái khóa ngoài đó nên người ta (tức là tui) còn gọi đây là “phòng … tắm đôi”! Nghĩa là sao? Tắm đôi là thế nào? À, không lãng mạn như các bạn đang tưởng tượng đâu. Là thế này, ở đây khi đi tắm lúc nào cũng phải đi 2 người (nên gọi là đi tắm đôi). Nhưng chỉ có một người vào trong thôi. Người còn lại sẽ đứng ngoài làm nhiệm vụ … khóa! Và sau đó, đương nhiên là … mở khóa. Sao kì vậy? Làm vậy để chi? Theo lời bạn Kim Ngân thì thiết kế này là nhằm để đảm bảo việc tắm rửa thiêng liêng đó luôn được các thành viên trong gia đình thực hiện định kỳ và ít nhất là phải kéo dài trong khoảng thời gian qui định. Tức căn phòng này còn gọi là phòng … bắt tắm! Mỗi người sẽ được nhốt trong đó, tới chừng hết giờ qui định thì được thả ra. Vậy đó.

Quay trở lại bi kịch của 3C. Như trên đã kể, vốn nóng lòng được thỏa mãn ham muốn “chà xát”, Chinh nhà ta quyết định đi một mình, không chờ ai cả. Và kịch tính ở lúc này đây. Trong lúc đang lâng lâng bay bổng, vô cùng sung sướng khi tự làm một mình (tức là tự tắm đó, cấm nghĩ bậy !!!), Chinh bỗng cảm thấy sau lưng mình một luồng không khí mát lạnh, len lỏi vào từng khoảng da thớ thịt. Vô cùng ngạc nhiên, nhưng cũng không kém phần khoan khoái, Chinh trộm nghĩ, “Ôi! Sao sung sướng thế này!”, và cứ thế tiếp tục công việc tự làm của mình. Tuy nhiên, sau khi đã làm xong việc, sự hưng phấn lúc đầu cũng đã giảm xuống, mà cảm giác mát rượi đó vẫn còn. Không khỏi ngạc nhiên và tò mò, Chinh nhẹ nhàng quay đầu lại. Không biết tự lúc nào, đã có một cặp mắt ngây thơ chăm chú nhìn chằm chặp vào những chỗ không – bao – giờ – được – phép – nhìn. Và … thế là … Công lao giữ gìn suốt hơn 20 năm của 3C nhà ta ...

Các bạn xem hình cũng có thể đoán ra được cảnh tượng khi ấy. Phần còn lại của tấn bi kịch đã được tường thuật tương đối đầy đủ.

Một lần nữa, thay mặt tập thể lớp K03402A, xin chân thành gửi lời cảm ơn, à quên, lời chia buồn và cảm thông sâu sắc nhất đến với … nạn nhân của Ba Chinh. Mọi người hãy lấy đó làm bài học cho riêng mình … (vài giây mặc niệm) …


5 comments:

  1. Thằng Đức, thằng Hân, Trang, Nhung!!! Tao hận chúng mày...

    ReplyDelete
  2. Lucy and Tony ' sweet homeMon Jun 11, 11:26:00 AM 2007

    Bạn Chinh nói vậy là sai rồi, bạn bè giúp mình quên đi mặc cảm đối diện sự thật mà. Với lại điều mà Chinh dấu diếm giờ không cần phải dấu nữa. Cũng qua câu chuyện này, các bạn khác cũng nên rút kinh nghiệm, mấy bạn có tên ở trên sẽ giữ an toan bí mật cho các bạn cho nên có chuyện gì muốn nói với tập thể mà xấu hổ cứ giả bộ rỉ tai 4 bạn trên, đảm bảo hiệu quả không ngờ.

    ReplyDelete
  3. Bát Tiên Hớt HãiMon Jun 11, 05:33:00 PM 2007

    Nhóm Bát Tiên Hớt Hãi xin chân thành chia sẻ nỗi buồn to sắc tát này của bạn 3C. Chúc bạn 3C có thể mau chóng hồi phục sau cơn nguy kịch để tiếp tục...cống hiến cho mọi người những màn ly kỳ đặc sắc khác! Nhân tiện cũng xin cám ơn bạn Chi đã thông cảm và thấu hiểu cho nỗi lòng những người phải ngậm ngùi mà...tung hê những sự thật tàn nhẫn như trên. Ông bà có câu "Sự thật mất lòng, mà dài dòng thì mất...hứng", chúng tôi đã phải bàn bạc hết sức nghiêm túc-ch mới đi đến quyết định đưa hình...nạn nhân lên...Ôi thôi thương thay thương thay em còn bé mà đã sớm thấy cảnh hãi hùng!

    ReplyDelete
  4. Ha ha, hãi hùng gớm...không biết thằng bé tội nghiệp thấy được cái gì của 3C mà mặt nó nhìn nghiêm trọng quá...chậc chậc, chắc nó hơi bất ngờ vì cái "ấy" của 3C sao mà...ack ack, tự nhiên nghĩ đến đây lại bị sặc rùi...thui, ko dám nói tiếp (tự nhiên thấy ớn lạnh, ko biết sát khí ở đâu bay tới)

    ReplyDelete
  5. Hận luôn Chi lùn...

    ReplyDelete