Thursday, August 09, 2007

Mbox 03 – Ngày xưa Hoàng Thị

“Bài Ngày xưa Hoàng Thị, nói chung là mấy bài của Phạm Duy, hay nhạc Ngụy thì Chinh mê nhất là Thái Thanh thể hiện. Giọng ca của một người trải nghiệm, hiểu đúng tâm tư ca khúc, tác giả. Mà giọng ca đi sâu vào lòng người, đọng lại sự day dứt không nguôi... Đức Tuấn hát cũng hay, nhưng sự biểu cảm không đạt. Có lẽ do anh không sống ở cái thời đó, không có đủ những trải nghiệm cần thiết để thấy rõ cái tình trong ca khúc, thấy rõ cái tâm của tác giả để nép mình trong cái tôi... Với bản hòa âm mới, Đức Tuấn thể hiện giống như một đứa trẻ đang yêu, chứ không phải là một người trưởng thành cố níu vớt chút kỷ niệm buồn đã trôi nhanh theo những cơn gió mùa, trên con đường xưa, cảnh cũng xưa, mà người xưa đã...
Chinh se ráng tìm bản của Thái Thanh cho Chi nghe. Thực sự thì người trẻ không thích Thái Thanh, và cảm thấy Đức Tuấn "nghe được". Nhưng nếu đứng ở góc độ trong bối cảnh ca khúc thì sẽ thấy khác thôi. Nhiều khi lại thấy chính mình trong đó...”


Trên đây là cảm nhận của 3C nhà mình về ca khúc này.
Còn mọi người, nghe cả 2 bản của bài hát này rồi,
có cảm xúc gì không?

Nếu ai thấy bài này … dở ẹc, 
thì … thôi,
hết chuyện. (đừng đọc tiếp mắc công khó chịu).

Còn ai thấy nghe cũng được,
hay thấy nó hay quá,
không biết có nghĩ giống Chinh không hỉ …

Sa tui vốn không có “tai âm nhạc”,
cũng không có những cảm xúc tinh tế dạt dào gì,
nên không dám, và cũng không thích bình luận về mấy bài hát.
(Mà tui hông buồn gì, vì lớp mình đảm bảo có nhiều mạng giống tui lắm ).

Nhưng …

Lâu lâu nghiêm túc chút xíu …

Chinh à,
cảm nhận âm nhạc của mày,
tao có cảm giác,
bị bó hẹp nhiều quá.
Và nhiều lúc,
cực đoan quá.

Đây có lẽ là lần đầu tiên tao nghe nhạc Phạm Duy,
cũng là lần đầu tiên nghe Thái Thanh hát,
và cả Đức Tuấn nữa.
Tao cũng không biết gì về xuất xứ của bài hát này.
(thật ra là không muốn biết cho lắm).
Tao chỉ nghe bài hát này thôi.

Bài này hay.

Và tao thích bản của Đức Tuấn hơn.

Vì nó dễ nghe hả?
Ừm, chắc vậy.
Tại sao không nhỉ?

Mày nói Đức Tuấn hát như một đứa trẻ đang yêu.
Ừm, tao cũng thấy vậy.
Và, sao lại không nhỉ?
Không được như vậy à?

Muốn thể hiện một bài hát cho hay,
có nhất thiết phải sống cùng thời với tác giả không?
Có nhất thiết phải có tất cả, hay ít nhất là một phần, những trải nghiệm đó không?

Nếu câu trả lời là ,
có lẽ,
âm nhạc,
sẽ chẳng còn là âm nhạc nữa.

Vì một bài hát sẽ chỉ được thể hiện,
chỉ có thể “hay” với những con người vào thời đó,
những con người đã nếm trải những điều mà tác giả đã trải qua.
Và sau cái thời đó,
người ta sẽ chỉ có thể đứng từ xa để “ngắm” những giọt cảm xúc của bài hát,
sẽ không ai chạm được tay vào những giọt cảm xúc đó,
mà thật ra,
là không ai được chạm tay vào,
vì không ai sống vào thời đó,
không ai có được những trải nghiệm đó,
vì người ta sợ,
và bị sợ,
sẽ làm “hỏng” nó …



Đức Tuấn không có được những trải nghiệm của Phạm Duy, hay Thái Thanh,
hay của bất cứ ai sống vào thời đó.
Đương nhiên rồi.
Và đương nhiên là Đức Tuấn, dù có cố gắng cách nào đi nữa,
cũng không thể thể hiện được một sự hoài niệm sâu sắc như cái cách mà Thái Thanh đã làm.
Vì anh không có điều đó.
Mà,
thật sự,
có cần phải có điều đó không nhỉ?

Kí ức nào cũng phải có hoài niệm.
Phải không?
Kí ức của Đức Tuấn trong “Ngày xưa Hoàng Thị” có rất ít hoài niệm.
Ừm, đó là kí ức của một “đứa trẻ đang yêu”.

Kí ức của hi vọng.

Kí ức của ngày mai.




Đâu phải cứ nghĩ về ngày xưa là lại phải “nhớ”, phải “níu vớt”, phải “trăn trở”, phải “hoài niệm” …
Người ta không thể nghĩ về ngày xưa để tìm cho mình một ngày mai sao?

“Ngày xưa Hoàng Thị” của Thái Thanh là về một ngày hôm qua.
“Ngày xưa Hoàng Thị” của Đức Tuấn,
là một ngày mai …



Chấm dứt màn tào lao thiên địa ở đây.
Bà con cô béc thông củm,
lâu rồi không được lảm nhảm đó mà.

Bà con nào có ý kiến, shi nghĩ hay trăn trở, bức xúc,
phản ứng, phản xạ, phản biện, phản thuyết, phản ánh, phản ảnh, phản kháng, phản bác, phản đối, phản hồi … gì thì cứ comment,
tui sẽ đưa lên blog luôn.

Làm việc tốt nhe cả nhà.

S!M


Bản của Thái Thanh:








Comments

(9 total)















Uh, Duc Tuan hat hay hon, nhung ma ong SA lan man wa! Bai nao cung zay!


Thursday August 9, 2007 - 07:48am (ICT)










"Bài nào cũng zậy!"

hahaha ...

Thấy chưa, Sa tui đã nói mà,

lớp mình nhiều người giống tui lém.



Chào mừng bạn Giun Ù Rì gia nhập hội những người không có "tai" (âm nhẹc) ...



S!M


Thursday August 9, 2007 - 08:59am (ICT)










Đức Tuấn hát nghe dễ chịu hơn nhưng Thái Thanh hát nghe sâu lắng hơn nhiều. Cùng một bài mà một người hát thấy yêu đời hơnm người kia hát thì lại thấy buồn sao đó. Mà phải công nhận bạn nào yêu cầu hai tác phẩm đầu tiên hay dễ sợ, bạn này chắc trình độ thưởng thức cao lắm đây. Ai vậy ta. Tui chứ ai.


Wednesday August 8, 2007 - 10:20pm (EDT)










Hehe cho tui gia nhập nhóm những người ko có "Tai âm nhạc" với, mặc dù ráng tìm chỗ hay trong lời ca của Thai Thanh nhưng chịu, Duc Tuan vẫn hơn 1 bậc.


Thursday August 9, 2007 - 10:10pm (ICT)










Tui ko thích giọng của Ms. Thái Thanh, tất cả các bài! Rên rỉ, nặng nề, cường điệu. Ngày xưa Hoàng Thị là 1 ví dụ, 1 ví dụ khác là Hòn Vọng Phu. Hôm nọ lên cơn ghiền Hòn Vọng Phu, lục lạo, sục sạo ra được version của Ms., nghe chán!



Cũng chưa nghe Mr. Đức Tuấn hát ra sao. Cũng không quan trọng lắm. Có một số bài hát, như bài này, nổi tiếng là vì dễ hát (đâu có phức tạp đâu hỉ), dễ cảm nhận, người nghe dễ dàng nhận ra hình ảnh mình trong đó (mấy thằng bé mới lớn ai mà không có lúc lẽo đẽo theo 1 con bé nào đó, và cũng chỉ cần vài năm sau đó để nhớ về kỷ niệm xưa, chứ chả cần trải nghiệm gì lớn lao đâu Chinh à), nổi tiếng là vì hoàn cảnh sáng tác đặc biệt (có ai mà đi tu rồi lại sáng tác thơ lãng mạn như Mr. Phạm Thiên Thư không?), nổi tiếng là vì nó huyền bí(ai cũng tò mò, chà không biết cô Ngọ là ai? có giống "cô" mà mình theo hay không? và mặc sức tưởng tượng 1 cô Ngọ của chính mình). Vậy đó, nó đi vào lòng nhẹ đến nỗi không nhớ lần đầu đã nghe ở đâu, và không nhớ rõ, mà cũng không cần nhớ ai đã hát nó nữa...



Mà lúc đó, Mr. PTT đã đi tu rồi, sáng tác thơ như vậy đã là nặng nợ với cuộc sống lắm lắm, tui không nghĩ là ổng muốn níu kéo kỷ niệm buồn của ngày xưa gì đâu.



Ký tên: maihan messenger.


Thursday August 9, 2007 - 11:40pm (ICT)

















không có thời gian nên chỉ kịp đưa 1 ít thông tin về Phạm Duy cho các bạn

http://vi.wikipedia.org/wiki/Ph%E1%BA%A1m_Duy


Friday August 10, 2007 - 02:05am (EDT)

















Trọng Thịnh



Phạm Thiên Thư và "Ngày xưa Hoàng thị"



Với nhiều người thì "Ngày xưa Hoàng thị" (kể cả thơ lẫn nhạc) từng là một tuyệt tác. Nhưng với chính nhà thơ Phạm Thiên Thư thì “đó chỉ là những kỷ niệm dĩ vãng, mối tình thoảng nhẹ vu vơ của thời trai trẻ”

Quê ông ở Kiến Xương- Thái Bình nhưng ông sinh ra ở Lạc Viên- Hải Phòng. Năm 1954, khi mới 14 tuổi, ông theo cha mẹ di cư vào miền Nam, ngụ tại căn nhà gần khu Tân Định- Sài Gòn.

“Tôi vẫn nhớ tới căn nhà những ngày ấy, đó là một căn nhà nhỏ nằm đằng sau chợ Tân Định. Cha tôi xin cho tôi học tại trường Trung học Văn Lang cách nhà chừng non một cây số. Tôi đã học hết tú tài ở đó”.

Ông nhớ lại: Cũng trong những năm học tú tài này, ông đã để ý một cô bạn học cùng lớp tên là Hoàng Thị Ngọ, cô gái đó quê gốc Hải Dương, ở gần nhà ông. Nhưng chỉ là để ý thôi chứ không dám ngỏ lời.

Hàng ngày, khi xếp hàng vào lớp, cô gái đứng ở đầu hàng bên nữ, nổi bật, mái tóc dài xoã trên bờ vai mảnh dẻ. Ông chỉ im lặng ngắm nhìn. Rồi khi tan trường, cô gái một mình trên đường về nhà, ông lại là kẻ lẽo đẽo theo sau.



"Cô ấy ôm cặp đi trước, tôi đi theo nhưng không dám lên tiếng. Trong bóng chiều tà, ánh nắng hắt qua hàng cây, cô ấy lặng lẽ bước, gây cho tôi những cảm xúc bâng khuâng khó tả. Cứ thế, tôi chỉ biết lặng lẽ đi theo sau cô ấy hàng ngày, giấu kín những cảm xúc của mình không cho bất cứ ai biết”.

Sau khi học xong tú tài, khác với nhiều người, Phạm Thiên Thư chọn cửa Phật làm chốn dừng chân. Ông theo học trường Phật học Vạn Hạnh, gửi hồn trong lời Kinh tiếng Kệ.

Thế nhưng mỗi khi đi ngang con đường một thủa, hình ảnh cô gái với mái tóc xoã ngang vai lại hiện về trong ông. Và trong một lần đắm chìm trong cảm xúc ấy, ông đã cầm bút viết lên bài thơ Ngày xưa Hoàng thị: “Em tan trường về- Đường mưa nho nhỏ - Chim non giấu mỏ - Dưới cội hoa vàng…”.

Ông tâm sự: “Đây không phải là bài thơ đầu tay của tôi. Cha tôi tuy làm nghề thuốc nhưng ông có làm thơ, tôi còn nhớ ông đã từng đạt giải Nhì về thơ do một tờ báo ở Hà Nội trao tặng.

Khi còn nhỏ tuổi tôi cũng đã làm vài bài thơ và được cha tôi khen. Nhưng tôi làm thơ chủ yếu để trải lòng mình chứ không làm thơ chuyên nghiệp.

Vì vậy mãi đến năm 1968, tôi mới tự xuất bản tập thơ đầu tiên. In ít thôi, chủ yếu để mình đọc và tặng một số bạn bè thân. Tôi chẳng muốn nhiều người biết về mình”.

“Thế khi nào mọi người mới biết tới những bài thơ của bác?”- Tôi hỏi.

Phạm Thiên Thư trả lời: “Ấy là khi chúng tôi nhờ nhạc sỹ Phạm Duy phổ nhạc 10 bài Đạo ca do tôi viết lời, Phạm Duy gặp và tình cờ đọc được tập thơ của tôi.

Tôi cũng không nghĩ nhạc sỹ lại thích bài thơ Ngày xưa Hoàng thị đến thế, ông đề nghị phổ nhạc bài thơ đó. Dĩ nhiên được một nhạc sỹ nổi tiếng như Phạm Duy để ý đến bài thơ của mình thì có gì hạnh phúc bằng.

Và tôi cũng bất ngờ nghe lại bài thơ của mình khi đã phổ nhạc. Nhạc sỹ đã tôn bài thơ lên rất nhiều qua những giai điệu nhạc bay bổng”.



Vào những năm 70, bài Ngày xưa Hoàng thị đã trở thành một hiện tượng tại miền Nam Việt Nam. Ca sỹ Thanh Thúy là người đầu tiên thể hiện bài hát này và sau đó nhiều ca sỹ khác cũng chọn bài Ngày xưa Hoàng thị để hát, tạo thành trào lưu.

Thậm chí báo chí Sài Gòn cũng vào cuộc, nêu câu hỏi “Nhân vật chính trong Ngày xưa Hoàng thị là ai?”. Một số người tự nhận mình là nhân vật của bài thơ, số khác thì phân tích bài thơ rồi cho rằng nhân vật chính trong bài thơ là cô A, cô B nào đó...

“Ngày đó báo chí cũng gặp tôi hỏi chuyện tôi nói rằng đó là cô Hoàng Thị Ngọ nhưng không biết tại sao nhiều người vẫn không tin”. Ông bảo.

Nhạc sỹ Phạm Duy còn phổ nhạc thêm một số bài thơ tình khác của ông như Đưa em tìm động hoa vàng, Gọi em là đoá tình sầu, Em lễ chùa này…

Căn nhà của ông giờ là một quán cà phê nhỏ mang tên “Hoa vàng”, có lẽ ông lấy từ bài “Đưa em tìm động hoa vàng” để đặt tên.

Quán nhỏ nhưng bài trí khá đẹp nên khá đông khách. Có lẽ ít ai vào quán lại để ý tới một ông già có dáng như một lão nông hay ngồi lặng lẽ trong góc nhà lại chính là nhà thơ Phạm Thiên Thư.


Friday August 10, 2007 - 02:07am (EDT)

















trích báo Tiền Phong


Friday August 10, 2007 - 02:09am (EDT)

















hèn gì? đúng là 3lỗ, chỉ đc đến đo thui!


Monday August 13, 2007 - 12:22pm (ICT)



















You must be a member of Yahoo! 360° to comment on this blog entry.










HIGHLIGHTED POSTS














Tags: mbox



Thursday August 9, 2007 - 01:56am (ICT)



9 comments:

  1. Lucy and Tony ' sweet homeWed Aug 08, 05:20:00 PM 2007

    Đức Tuấn hát nghe dễ chịu hơn nhưng Thái Thanh hát nghe sâu lắng hơn nhiều. Cùng một bài mà một người hát thấy yêu đời hơnm người kia hát thì lại thấy buồn sao đó. Mà phải công nhận bạn nào yêu cầu hai tác phẩm đầu tiên hay dễ sợ, bạn này chắc trình độ thưởng thức cao lắm đây. Ai vậy ta. Tui chứ ai.

    ReplyDelete
  2. Uh, Duc Tuan hat hay hon, nhung ma ong SA lan man wa! Bai nao cung zay!

    ReplyDelete
  3. "Bài nào cũng zậy!"
    hahaha ...
    Thấy chưa, Sa tui đã nói mà,
    lớp mình nhiều người giống tui lém.
    Chào mừng bạn Giun Ù Rì gia nhập hội những người không có "tai" (âm nhẹc) ...
    S!M

    ReplyDelete
  4. Hehe cho tui gia nhập nhóm những người ko có "Tai âm nhạc" với, mặc dù ráng tìm chỗ hay trong lời ca của Thai Thanh nhưng chịu, Duc Tuan vẫn hơn 1 bậc.

    ReplyDelete
  5. Tui ko thích giọng của Ms. Thái Thanh, tất cả các bài! Rên rỉ, nặng nề, cường điệu. Ngày xưa Hoàng Thị là 1 ví dụ, 1 ví dụ khác là Hòn Vọng Phu. Hôm nọ lên cơn ghiền Hòn Vọng Phu, lục lạo, sục sạo ra được version của Ms., nghe chán!
    Cũng chưa nghe Mr. Đức Tuấn hát ra sao. Cũng không quan trọng lắm. Có một số bài hát, như bài này, nổi tiếng là vì dễ hát (đâu có phức tạp đâu hỉ), dễ cảm nhận, người nghe dễ dàng nhận ra hình ảnh mình trong đó (mấy thằng bé mới lớn ai mà không có lúc lẽo đẽo theo 1 con bé nào đó, và cũng chỉ cần vài năm sau đó để nhớ về kỷ niệm xưa, chứ chả cần trải nghiệm gì lớn lao đâu Chinh à), nổi tiếng là vì hoàn cảnh sáng tác đặc biệt (có ai mà đi tu rồi lại sáng tác thơ lãng mạn như Mr. Phạm Thiên Thư không?), nổi tiếng là vì nó huyền bí(ai cũng tò mò, chà không biết cô Ngọ là ai? có giống "cô" mà mình theo hay không? và mặc sức tưởng tượng 1 cô Ngọ của chính mình). Vậy đó, nó đi vào lòng nhẹ đến nỗi không nhớ lần đầu đã nghe ở đâu, và không nhớ rõ, mà cũng không cần nhớ ai đã hát nó nữa...
    Mà lúc đó, Mr. PTT đã đi tu rồi, sáng tác thơ như vậy đã là nặng nợ với cuộc sống lắm lắm, tui không nghĩ là ổng muốn níu kéo kỷ niệm buồn của ngày xưa gì đâu.
    Ký tên: maihan messenger.

    ReplyDelete
  6. không có thời gian nên chỉ kịp đưa 1 ít thông tin về Phạm Duy cho các bạn
    http://vi.wikipedia.org/wiki/Ph%E1%BA%A1m_Duy

    ReplyDelete
  7. Trọng Thịnh
    Phạm Thiên Thư và "Ngày xưa Hoàng thị"
    Với nhiều người thì "Ngày xưa Hoàng thị" (kể cả thơ lẫn nhạc) từng là một tuyệt tác. Nhưng với chính nhà thơ Phạm Thiên Thư thì “đó chỉ là những kỷ niệm dĩ vãng, mối tình thoảng nhẹ vu vơ của thời trai trẻ”
    Quê ông ở Kiến Xương- Thái Bình nhưng ông sinh ra ở Lạc Viên- Hải Phòng. Năm 1954, khi mới 14 tuổi, ông theo cha mẹ di cư vào miền Nam, ngụ tại căn nhà gần khu Tân Định- Sài Gòn.
    “Tôi vẫn nhớ tới căn nhà những ngày ấy, đó là một căn nhà nhỏ nằm đằng sau chợ Tân Định. Cha tôi xin cho tôi học tại trường Trung học Văn Lang cách nhà chừng non một cây số. Tôi đã học hết tú tài ở đó”.
    Ông nhớ lại: Cũng trong những năm học tú tài này, ông đã để ý một cô bạn học cùng lớp tên là Hoàng Thị Ngọ, cô gái đó quê gốc Hải Dương, ở gần nhà ông. Nhưng chỉ là để ý thôi chứ không dám ngỏ lời.
    Hàng ngày, khi xếp hàng vào lớp, cô gái đứng ở đầu hàng bên nữ, nổi bật, mái tóc dài xoã trên bờ vai mảnh dẻ. Ông chỉ im lặng ngắm nhìn. Rồi khi tan trường, cô gái một mình trên đường về nhà, ông lại là kẻ lẽo đẽo theo sau.
    "Cô ấy ôm cặp đi trước, tôi đi theo nhưng không dám lên tiếng. Trong bóng chiều tà, ánh nắng hắt qua hàng cây, cô ấy lặng lẽ bước, gây cho tôi những cảm xúc bâng khuâng khó tả. Cứ thế, tôi chỉ biết lặng lẽ đi theo sau cô ấy hàng ngày, giấu kín những cảm xúc của mình không cho bất cứ ai biết”.
    Sau khi học xong tú tài, khác với nhiều người, Phạm Thiên Thư chọn cửa Phật làm chốn dừng chân. Ông theo học trường Phật học Vạn Hạnh, gửi hồn trong lời Kinh tiếng Kệ.
    Thế nhưng mỗi khi đi ngang con đường một thủa, hình ảnh cô gái với mái tóc xoã ngang vai lại hiện về trong ông. Và trong một lần đắm chìm trong cảm xúc ấy, ông đã cầm bút viết lên bài thơ Ngày xưa Hoàng thị: “Em tan trường về- Đường mưa nho nhỏ - Chim non giấu mỏ - Dưới cội hoa vàng…”.
    Ông tâm sự: “Đây không phải là bài thơ đầu tay của tôi. Cha tôi tuy làm nghề thuốc nhưng ông có làm thơ, tôi còn nhớ ông đã từng đạt giải Nhì về thơ do một tờ báo ở Hà Nội trao tặng.
    Khi còn nhỏ tuổi tôi cũng đã làm vài bài thơ và được cha tôi khen. Nhưng tôi làm thơ chủ yếu để trải lòng mình chứ không làm thơ chuyên nghiệp.
    Vì vậy mãi đến năm 1968, tôi mới tự xuất bản tập thơ đầu tiên. In ít thôi, chủ yếu để mình đọc và tặng một số bạn bè thân. Tôi chẳng muốn nhiều người biết về mình”.
    “Thế khi nào mọi người mới biết tới những bài thơ của bác?”- Tôi hỏi.
    Phạm Thiên Thư trả lời: “Ấy là khi chúng tôi nhờ nhạc sỹ Phạm Duy phổ nhạc 10 bài Đạo ca do tôi viết lời, Phạm Duy gặp và tình cờ đọc được tập thơ của tôi.
    Tôi cũng không nghĩ nhạc sỹ lại thích bài thơ Ngày xưa Hoàng thị đến thế, ông đề nghị phổ nhạc bài thơ đó. Dĩ nhiên được một nhạc sỹ nổi tiếng như Phạm Duy để ý đến bài thơ của mình thì có gì hạnh phúc bằng.
    Và tôi cũng bất ngờ nghe lại bài thơ của mình khi đã phổ nhạc. Nhạc sỹ đã tôn bài thơ lên rất nhiều qua những giai điệu nhạc bay bổng”.
    Vào những năm 70, bài Ngày xưa Hoàng thị đã trở thành một hiện tượng tại miền Nam Việt Nam. Ca sỹ Thanh Thúy là người đầu tiên thể hiện bài hát này và sau đó nhiều ca sỹ khác cũng chọn bài Ngày xưa Hoàng thị để hát, tạo thành trào lưu.
    Thậm chí báo chí Sài Gòn cũng vào cuộc, nêu câu hỏi “Nhân vật chính trong Ngày xưa Hoàng thị là ai?”. Một số người tự nhận mình là nhân vật của bài thơ, số khác thì phân tích bài thơ rồi cho rằng nhân vật chính trong bài thơ là cô A, cô B nào đó...
    “Ngày đó báo chí cũng gặp tôi hỏi chuyện tôi nói rằng đó là cô Hoàng Thị Ngọ nhưng không biết tại sao nhiều người vẫn không tin”. Ông bảo.
    Nhạc sỹ Phạm Duy còn phổ nhạc thêm một số bài thơ tình khác của ông như Đưa em tìm động hoa vàng, Gọi em là đoá tình sầu, Em lễ chùa này…
    Căn nhà của ông giờ là một quán cà phê nhỏ mang tên “Hoa vàng”, có lẽ ông lấy từ bài “Đưa em tìm động hoa vàng” để đặt tên.
    Quán nhỏ nhưng bài trí khá đẹp nên khá đông khách. Có lẽ ít ai vào quán lại để ý tới một ông già có dáng như một lão nông hay ngồi lặng lẽ trong góc nhà lại chính là nhà thơ Phạm Thiên Thư.

    ReplyDelete
  8. trích báo Tiền Phong

    ReplyDelete
  9. hèn gì? đúng là 3lỗ, chỉ đc đến đo thui!

    ReplyDelete